Khi cánh cửa lớp học đóng lại, hàng triệu trẻ em Mỹ bước vào một không gian quen thuộc nhưng đầy bỡ ngỡ: một ngôi nhà trống vắng. Chúng có thể chọn cách giải khuây bằng truyền hình, hoặc tìm một nơi bí mật để ẩn mình. Tuy nhiên, điểm chung của tất cả là những giờ phút tự xoay sở trong cô đơn. Đây chính là những “trẻ em khóa cửa” – những đứa trẻ tự chăm sóc bản thân trong lúc cha mẹ mải miết với công việc. Tình trạng đáng báo động này đang dần trở thành tâm điểm của những lo ngại trong xã hội.
Bà Lynette Long, từng là hiệu trưởng một trường tiểu học, chia sẻ một kỷ niệm: “Trường chúng tôi có quy định cấm đeo trang sức. Rất nhiều học sinh đeo dây chuyền có gắn chìa khóa. Tôi liên tục nhắc nhở các em nhét chìa khóa vào trong áo. Tôi không hề để tâm đến ý nghĩa của chúng, cho đến khi nhận ra có quá nhiều chiếc chìa khóa như vậy.” Dần dần, bà hiểu ra đó là chìa khóa vào nhà.
Chính bà và chồng mình đã bắt đầu trò chuyện với những đứa trẻ sở hữu những chiếc chìa khóa ấy. Họ dần thấu hiểu những tác động mà việc cả hai vợ chồng đi làm và các phụ huynh đơn thân gây ra cho con cái. Nỗi sợ hãi chính là vấn đề lớn nhất mà những đứa trẻ phải đối mặt khi ở nhà một mình. Cứ ba trẻ em “khóa cửa” mà vợ chồng Long tiếp xúc, thì có một em báo cáo rằng mình thường xuyên cảm thấy sợ hãi. Nhiều em gặp ác mộng và luôn lo lắng về sự an toàn của bản thân.
Cách mà trẻ em “khóa cửa” đối phó với nỗi sợ hãi phổ biến nhất là ẩn nấp. Chúng có thể trốn trong phòng tắm, dưới gầm giường hoặc trong tủ quần áo. Tiếp theo là truyền hình. Chúng thường bật âm lượng rất lớn. Vợ chồng Long nhận thấy rằng việc thu thập số liệu thống kê về trẻ em “khóa cửa” là vô cùng khó khăn. Hầu hết các bậc phụ huynh đều ngần ngại thừa nhận rằng họ để con mình ở nhà một mình.
Trẻ em cầm chìa khóa đi học
Trải qua những chia sẻ và quan sát, những người làm cha mẹ và các nhà giáo dục nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình. Việc đảm bảo an toàn và sự phát triển tâm lý lành mạnh cho trẻ em khi vắng bóng người lớn là vô cùng cấp thiết. Các giải pháp như câu lạc bộ sau giờ học, chương trình trông giữ trẻ tại cộng đồng, hoặc sự hỗ trợ từ người thân, hàng xóm có thể phần nào giải quyết nỗi lo này. Quan trọng hơn cả là sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng hành cùng con trẻ, giúp các em cảm thấy an tâm và không bị bỏ rơi ngay cả khi cha mẹ không thể ở bên.







